Big 6 Ngoại hạng Anh và lời nguyền dành cho HLV xuất thân từ CLB tầm trung
Andoni Iraola chuyển tới Liverpool được truyền thông xem là bước tiến đáng kể trong sự nghiệp, sau khi giúp Bournemouth lần đầu giành quyền dự cup châu Âu. Tuy nhiên, lịch sử Ngoại hạng Anh cho thấy n…
Andoni Iraola chuyển tới Liverpool được truyền thông xem là bước tiến đáng kể trong sự nghiệp, sau khi giúp Bournemouth lần đầu giành quyền dự cup châu Âu. Tuy nhiên, lịch sử Ngoại hạng Anh cho thấy những cú nhảy từ CLB tầm trung lên nhóm “Big 6” lại là chặng đường đầy chông gai, nơi không ít HLV từng vấp ngã.
Thời gian cầm quyền ngắn ngủi là điểm chung dễ nhận thấy nhất. Năm 2013, David Moyes được Alex Ferguson chọn làm người kế nhiệm tại Man Utd sau chuỗi ngày thành công ở Everton. Moyes ký hợp đồng sáu năm, nhưng chỉ sau mười tháng đã ra đi. Hệ quả là Man Utd lần đầu vắng mặt ở Champions League kể từ năm 1995. Roy Hodgson cũng chịu số phận tương tự. Sau khi đưa Fulham vào chung kết Europa League, Hodgson được Liverpool bổ nhiệm vào hè 2010. Nửa năm sau, ông bị sa thải khi đội nhà đứng thứ 12 Ngoại hạng Anh với vỏn vẹn bảy chiến thắng trong 20 trận đầu mùa.
Những trường hợp gần đây cũng không khá hơn. Graham Potter chỉ dẫn dắt Chelsea 22 trận ở Ngoại hạng Anh sau khi rời Brighton. Nuno Espirito Santo bị Tottenham sa thải sau 10 trận. Thomas Frank từng gây ấn tượng mạnh tại Brentford, nhưng cũng không tạo được dấu ấn khi ngồi vào ghế nóng ở Tottenham. Phần lớn những HLV đi theo con đường này đều không thể trụ lại đủ hai mùa giải.
Về lý thuyết, các HLV từng vượt kỳ vọng ở CLB nhỏ sẽ càng dễ dàng thành công hơn khi được trao đội hình chất lượng cùng nguồn lực dồi dào. Thực tế lại vẽ nên bức tranh trái chiều. Brendan Rodgers là trường hợp hiếm hoi cải thiện rõ rệt sau khi rời Swansea để dẫn dắt Liverpool từ năm 2012. Mùa 2013-2014, Rodgers đưa Liverpool tiến rất gần chức vô địch. Tuy nhiên, ông không thể duy trì đà phát triển và bị sa thải vào tháng 10/2015. Harry Redknapp giúp Tottenham thường xuyên góp mặt trong nhóm dẫn đầu và lần đầu giành vé dự Champions League. Mauricio Pochettino thậm chí đưa Tottenham về nhì Ngoại hạng Anh mùa 2016-2017 và vào chung kết Champions League năm 2019.
Ngoài những ngoại lệ trên, đa số HLV còn lại không cho thấy sự tiến bộ đáng kể. Thành tích của Mark Hughes tại Man City gần tương đương thời dẫn dắt Blackburn. Điểm trung bình mỗi trận của Hodgson giảm nhẹ sau khi tới Liverpool. Thomas Frank thậm chí đạt hiệu suất thấp hơn ở Tottenham so với Brentford. Graham Potter từng được đánh giá rất cao tại Brighton, cũng chỉ cải thiện rất ít về mặt thống kê khi làm việc tại Chelsea. Những con số này cho thấy sở hữu dàn cầu thủ chất lượng hơn không bảo đảm HLV sẽ đạt kết quả tốt hơn.
Chưa có HLV nào chuyển trực tiếp từ một CLB Ngoại hạng Anh khác tới “Big 6” rồi giành được danh hiệu lớn. Rodgers từng tiến rất gần chức vô địch cùng Liverpool, Pochettino chỉ còn cách Champions League một trận đấu. Cả hai đều trắng tay. Enzo Maresca là trường hợp đặc biệt khi chuyển từ Leicester tới Chelsea năm 2024 và vô địch Conference League cùng FIFA Club World Cup. Tuy nhiên, ông chưa từng dẫn dắt đội bóng nào tại Ngoại hạng Anh trước khi đến Stamford Bridge, nên không nằm trong nhóm so sánh này.
Theo BBC Sport, nguyên nhân không nằm ở năng lực chuyên môn đơn thuần. Sự khác biệt đầu tiên là khối lượng công việc. Mùa giải 2025-2026, các đội thuộc nhóm “Big 6” trung bình thi đấu 55 trận trên mọi đấu trường, nhiều hơn khoảng tám trận so với phần còn lại của Ngoại hạng Anh. Lịch thi đấu dày đặc khiến HLV có ít thời gian tập luyện hơn, phải xoay tua lực lượng liên tục và đối mặt với nguy cơ chấn thương cao hơn.
Kỳ vọng là rào cản tiếp theo. Với Bournemouth, Brentford hay Brighton, trụ hạng thường là mục tiêu quan trọng nhất. Một vị trí ở nửa trên bảng điểm hoặc suất dự cup châu Âu đã được xem là thành công lớn. Ngược lại, tại Liverpool, Man Utd hay Chelsea, chiến thắng không còn là phần thưởng mà trở thành yêu cầu tối thiểu. Một chuỗi trận nghèo nàn có thể nhanh chóng tạo ra áp lực từ truyền thông, người hâm mộ và ban lãnh đạo.
Mức độ soi xét cũng lớn hơn rất nhiều. Những sai lầm chiến thuật hay quyết định nhân sự vốn có thể được bỏ qua ở các CLB tầm trung thường trở thành chủ đề tranh luận trên toàn nước Anh khi xảy ra tại “Big 6”. Thành công ở một CLB tầm trung chưa bao giờ là bảo chứng cho vinh quang tại nhóm thượng tầng. Lịch sử đã chứng minh điều đó qua hàng loạt cái tên, từ Moyes, Hodgson, Potter cho tới Frank. Những trường hợp như Rodgers hay Pochettino chứng minh việc tạo ra một đội bóng cạnh tranh ở nhóm dẫn đầu là khả thi, nhưng ngay cả họ cũng chưa thể hoàn thành điều quan trọng nhất: giành danh hiệu.
Iraola giờ đối mặt với thử thách tương tự. Người ta có thể lạc quan về tài năng của ông, nhưng lịch sử Ngoại hạng Anh là minh chứng rõ ràng nhất: bước nhảy từ CLB tầm trung lên “Big 6” chưa bao giờ là con đường trải hoa hồng.
Doc them: Newcastle receive major transfer boost as Fabrizio Romano shares 68-goal striker update